Showing posts with label Writing. Show all posts
Showing posts with label Writing. Show all posts

Để ta có thêm những kỷ niệm đẹp


Có những kỉ niệm đẹp, có những kỉ niệm buồn. Một mối quan hệ kết thúc buồn thì khi được hỏi về mối quan hệ đó họ thường im lặng, buồn, hoặc thậm chí thất vọng, đay nghiến, mà k quên đi rằng trước khi chia tay là hàng tá những kỉ niệm đẹp, nhưng giây phút thề non hẹn biển. 


Bạn tôi thường nói chả có gì để kể vì toàn những kỉ niệm buồn. Có lẽ đẹp hay buồn chỉ là cảm giác thực tại của họ. Họ đã quá kì vọng vào đối phương sẽ làm gì đó cho mình mà quên mất rằng mình phải luôn cố gắng, lạc quan yêu đời để có thể cảm nhận được cái đẹp của cuộc sống.

Cùng là một bông hoa nhưng có lẽ bạn chỉ thấy nó thật bình thường như bao bông hoa khác, sớm nở tối tàn  mà quên bẵng đi mùi hương tuyệt vời của nó, nó đã phải chật vật thế nào để vượt qua mùa đông gió rét, nó được vun trồng, chăm sóc, được tưới từng giọt nước, được khát khao khoe mình trước gió để có thể rạng ngời giữa cả rừng hoa hay trong ánh năng mặt trời. Nó thật đẹp vì nó gắn liền với tôi cả quá trình.

Rồi sẽ có một ngày nào đó, cuộc sống này khiến bạn bị tổn thương, tình yêu này khiến bạn vỡ tan niềm hi vọng nhưng đừng đóng vội cánh cửa trái tim mình bởi trời sinh yêu sinh ly, trời sinh phận sinh duyên và nếu đã sinh tan chắc chắn sẽ sinh hợp. Một tâm hồn đẹp luôn đi kèm với sự lạc quan yêu đời, và chất chứa cả hồn nhiên, chân thành chỉ để bạn biết, tin rằng thế giới vẫn đầy rẫy người tốt đẹp có thể bên bạn :).

Ngược lại, nếu bạn nghi ngờ, chán nản, mất niềm tin thì có lẽ những kỉ niệm sau này với bạn sẽ lại là những kỉ niệm buồn. Năm sau bạn sẽ kể với bạn bè, gia đình về những kỉ niệm buồn của năm ngoái, 10 năm sau bạn lại kể với con của bạn như vậy, thâm chí khi bạn già bạn cũng luôm ấm ức trong lòng vì những kỉ niệm buồn  dai dẳng mãi bên mình....

Tôi rất nể phục những con người ngồi trà đạo, ngắm hoa, thư giãn câu cá, thong dong đi bộ, đọc sách, vịnh thơ, viết tranh thư pháp, thiền định.... bởi họ biết thổi hồn vào trong những cv ấy, họ đã đang cảm nhận cuộc sống thật sâu, thật chậm và phải chăng một tâm hồn đẹp cần lắm những giây phút bạn tĩnh lặng suy nghĩ, ngắm nhìn, cảm nhận.

Hãy yêu hoa, yêu cây, yêu trái để cảm nhận cái đẹp của thiên nhiên. Hãy yêu sách, yêu từng câu chữ, nét bút để biết rằng thế giới ngoài kia chỗ nào hợp với ta, đẹp với ta. Hãy yêu những ng xung quanh bạn bằng những nụ cười, lời chào, ánh mắt thân thiện, tươi vui mỗi ngày...hãy yêu, hãy tin để thấy cuộc sống ngày một đẹp hơn.

P/s. K liên quan lắm nhưng nếu ai đó có đọc nhật ký đặng thù trâm mới thấy cuốn nhật ký toàn là ngôn ngữ yêuthương . Năm thì mười họa mới có môt vài chữ có vẻ căm phẫn Mỹ, đương nhiên là do đau khổ mà ra. Người lạc quan, yêu đời là như thế, luôn luôn có tình yêu và dùng ngôn ngữ tình yêu,  và tâm trí hướng về tình yêu, dù là đang xung trận một mất một còn. Họ không cóthời   giờ để suy tư thù hận



Everyone has a story to tell. Tell on:


Mỗi cuộc sống là một mảnh ghép, đừng cố ghép những khung cảnh lệch lạc, gam màu kệch kỡm, hay một hướng đi lạc lối trong bức tranh hoàn mỹ đó.
Bạn vẽ bức tranh màu xanh, màu của thiên nhiên đồng lúa rồi bạn lại ghét cay ghét đắng những nhịp đỏ trong không khí hào hùng của họ. Rồi một ngày bạn lại mỉa mai kết quả của họ mà k biết rằng họ đã cố gắng tuyệt vời như thế nào.
Bạn nghiên cứu một thứ rồi bạn kết luận luôn những thứ khác cũng thế, bạn nhìn một bức họa k vừa ý rồi bạn nhìn các bức họa khác cũng chả ra gì, một bạn nhạc k hay về giai điệu rồi bạn phán bản nhạc đó vớ vẩn, món ăn hơi nhạt khiến bạn than phiền đủ điều trong bữa ăn.
Bạn phán xét đủ điều, soi mói đủ thứ... bạn lấy cá thể bạn đánh giá tập thể,khi được hỏi bạn trả lời vòng vo tam quốc, vào cuộc chơi bạn nhem nhuốc đủ trò, rồi làm chủ bạn áp đặt duy lý trí, lập lờ vô lý khi phân định đúng sai, ...phải chăng thế giới của bạn buồn cười vậy sao...
Mọi thứ vốn dĩ nó đã như vậy
Có suy nghĩ bạc đầu thì nó vẫn như vậy
Lơ mơ giữa một mớ hỗn độn, chưa có lối thoát
Đến chiếc bàn còn chênh vênh, nói gì tới những cuốn note còn vương bụi sớm, vài dòng chữ nghệch ngoạc đìu hiu trong không gian buồn như chó cắn...

Being Right or Being Kind



Có một câu nói khiến tôi suy nghĩ đi suy nghĩ lại mà tôi đọc trong cuốn Wonder của tác giả R.J.Palaciou, đó là: "When given the choice between being kind and being right, choose kind". Tạm hiểu là khi bạn phân vân giữa lý trí và trái tim, hãy lắng nghe trái tim của bạn.
Tại sao có những ng phấn đấu xây dựng cho một thứ mà mọi người nghĩ nó là dở hơi, có lẽ đơn giản vì họ chọn " being kind" và họ yêu nó rồi qtâm xây dựng thứ đó thành thứ vĩ đại. Họ miệt mài xây dựng nó ở hiện tại, và biến nó thành vĩ đại trong tương lai...
Có những ng theo đuổi một người dù có thể ở hiện tại người kia cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng họ biết nhìn theo lăng kính khác và biết cách xây dựng để tương lai họ và người ấy tạo nên một gia đình hạnh phúc. Vì thế họ lại chọn "being kind" rồi mải mê chinh chiến và yêu đương...
Người ta thường nói nên kết hợp giữa lý trí và trái tim để đưa ra quyết định xem cái nào tốt và có lợi cho mình nhất... Ừ thì người ta bảo gì cả đúng, chả hay. Rất nhiều ông bố bà mẹ cũng thường hay so sánh con nhỏ nhà mình với con "người ta" để rồi con nên abc, xyz... lớn lên thì dạy: "người ta" làm được mình cũng phải làm được. Cái tinh hoa nhất của người ta được đem ra so sánh với cái hiện thực phũ phàng của thực tại nhiều khi chỉ để thuyết phục rằng hãy "being right" đi. Họ lấy điểm đến trong cs của ng khác làm mục tiêu, lấy tiền bạc, sự nổi tiếng, danh vọng cho sự phấn đấu k mệt mỏi. Một số người bê cái mô hình "being kind" của một người thành công, giàu có, hp về và biến nó thành "being right" với hàng tá các công thức, cách làm để trở nên thành công, giàu có rồi đi chia sẻ để tạo ta cộng đồng thích nghe lời, biết nghe lời...
Xã hội hiện nay với quá nhiều "người ta", quá nhiều lựa chọn, đã và đang biến cái "being kind" trong mỗi con người trở nên nhỏ bé trước sự vượt trội mạnh mẽ của "being right". Họ cày ngày cày đêm chỉ để:
Đọc một tạ cuốn sách với quá nhiều điều hay lẽ phải, quá nhiều bước, tuyệt chiêu, bí mật...để cất giữ trong kho tàng "being right" của mình.
Lướt tẹt ga tin tức trên internet, báo đài, fb để học hỏi, phát triển, làm giàu cái "being right" đã và đang lạc hậu đi vì k biết xã hội đang nói cái gì về mình.
Xem tùm lum các thể loại truyền hình, video, clíps vì nghĩ rằng nó hữu ích, mới lạ...để phong phú thêm, bồi dưỡng hơn kho "being right" đang lúc nào cũng nghèo nàn của mình.
Và rồi hình như họ đang phấn đấu làm tốt hơn, nhanh hơn một những cái máy đang vận hành ngoài kia...

[Review book] The Egyptian - Mika Waltari


"Kẻ nào đã từng uống nước sông nile thì không thể uống nước ở đâu nữa"

Ngày nhỏ chưa hề biết cái mặt mũi Hà Nội là cái gì, chỉ nghĩ rằng trong đầu nó chắc phải xịn lắm, xa hoa, tráng lệ lắm, rồi thỉnh thoảng tôi hay đòi bố cho ra Hà Nội chơi. Nhưng bố tôi hay nói là: Hà Nội có gì đâu con, bố đi làm bố chỉ muốn về quê, chơi với 2 chị em con, chăm lo cho gia đình, làm những việc đơn giản của người nông dân như trồng rau, nuôi lợn, gà...ăn cơm gia đình là ngon nhất rồi con à....
Lớn lên, tình cờ có mấy thằng bạn tự dưng nổi hứng muốn sang nước ngoài làm việc. Hỏi vì sao, bạn thường nói sang đó kiếm được nhiều tiền hơn.... frown emoticon rồi người ta truyền tai nhau ra Hà Nội, vào Sài Gòn làm, bám rễ ở đó 10-15 hay 20 năm bởi ở đó kinh tế phát triển hơn, mọi thứ đều lợi nhưng rồi họ dường như cuốn theo lối sống hối hả ở đó mà phủ nhận sạch trơn cái đẹp đẽ, cái đơn giản, gần gủi ở quê hương, nơi họ sinh ra, nơi 18, 20 tuổi thơ họ gắn bó....Nhiều người, rất nhiều người gần thì 1 năm về quê khoảng 3-4 lần, xa thì 1-2 lần, có người chắc cả năm không về lần nào. Họ thường nói về quê chán lắm, không còn được như xưa...mà họ đâu biết rằng, họ có xây dựng đâu mà vui...Niềm vui, niềm hạnh phúc chỉ có được khi ta ở bên nó, xây đắp, và trân trọng nó.
Rồi vĩ mô hơn nữa, bản thân tôi thực sự không có hứng đọc về những bài viết đại loại nó ở Việt Nam thế này, thế kia, rồi xã hội thối nát, không tạo điều kiện cho người tài phát triển, rồi chê bai, so sánh với Nhật, Mỹ, tùm lum...Cũng chẳng hiểu sao, chắc có lẽ tôi yêu những thứ giản dị ở quê hương bởi tôi vẫn thấy nó thực sự đep và bởi vì con người ta không thể quên đi cái gốc của mình được.
Không quan trọng là điều kiện sống như thế nào, nhưng nếu bạn là kẻ quên gốc thì không bao giờ tiến xa được. Rất nhiều người tư duy theo kiểu tính toán lợi ích và so sánh điều kiện, rồi văn hóa nọ chai, thiệt hơn. Tư duy về mặt lợi ích kinh tế đang bao trùm lên mọi vấn đề trong con người họ. Cái mà người ta không hiểu được là chính con người và tư duy ấy cũng là sản phẩm của những quan hệ xã hội nhất định. Do vậy phần lớn không thể thoát ra khỏi những định kiến có sẵn và tìm cách biện minh bằng hoàn cảnh hay một yếu tố ngẫu nhiên nào đó. Bạn sống ở Mỹ, hay Nhật, hay ở Sài Gòn hay Hà Nội thì người ảnh hưởng trực tiếp lên bạn là bố mẹ, vợ, con bạn (chắc chiếm 70-80% cũng nên) chứ không phải là 1 người xa lạ ngoài kia.
Nếu có thể, hãy sống quây quần cùng gia đình, bên bố mẹ, vợ con, và xây dựng văn hóa gia đình theo "phong cách" bạn muốn...

Tí quên chủ đề chính về Review cuốn sách grin emoticon
Mấy hôm nay ngồi đọc cuốn The Egyptian của nhà văn Mika Waltari càng thấy thấm thêm ý nghĩa:
Tạm dịch:
"Kẻ nào đã từng uống nước sông nile thì không thể uống nước ở đâu nữa. Không có con sông nào trên trái đất có thể khiến anh hết khát.
....
Quả thế, tuy sống tại Hy Lạp nhưng không bao giờ tôi có thể quên được Ai Cập, quê hương thân yêu của tôi. Mặc dù hiện nay được giải khát bằng những loại rượu nho thơm ngon nhất của Hy Lạp nhưng không bao giờ tôi có thể quên được hương vị trong mát, ngọt ngào của những bình nước được múc lên từ sông Nile, dòng sông mà người Ai Cập thường gọi là "mẹ Nile", một danh từ tràn đầy thương yêu, không bút mực nào có thể tả xiết
.....
Tôi có thể đổi chiếc cốc của tôi để lấy một chiếc cốc bằng đất nung nếu được 1 lần đặt chân lên vùng đát Kem. Tôi sẽ đưa tấm áo choàng bằng vải lanh của mình để lấy làn da nắng cháy của người nô lệ, nếu như một lần nữa tôi được nghe tiếng cỏ lau xào xạc trong gió xuân."

tongue emoticon

Less is More...


Ngày trước cứ copy đầy điện thoại các thể loại sách, ai recommend là đọc lấy đọc để, nhét gần 1 Gb dữ liệu ebook vào đt, mở ra nhìn thích thật cảm thấy tự hào k hề nhỏ nhưng cuối tháng tổng kết đọc được 3 cuốn, mỗi cuốn chưa nổi 1 nửa và k rút ra được gì hết. pacman emoticon
Sau này khôn hơn tí, xóa hết tất cả, copy đúng 2 - 3 cuốn vào, mỗi tuần chiến 1 cuốn, tuần cuối đọc lại note, viết review, thấy hiệu quả hơn hẳn.
Đúng là less is more. Số lượng nhiều sẽ làm bạn thỏa mãn ngay tại thời điểm đó nhưng sẽ khiến bạn xao nhãng cả quá trình. Đọc càng nhiều nhưng hời hợt thì giá trị chả được bao nhiêu, đọc 1 quyển sách hay đọc nhiều lần thì giá trị dùng cả đời.
Thế giới mang đến cho ta nhiều hơn, nhưng chính ít hơn mới giúp cuộc sống ta tốt đẹp hơn. Chỉ cần trong cái ít hơn ấy bạn dành cho nó một chút yêu thương, thời gian và tâm huyết. Giá trị vô hình ấy sẽ không phụ công!!! 

VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU...



Có lẽ chưa có 1 cuốn sách nào lại khiến tôi trằn trọc ám ảnh như cuốn HOÀNG TỬ BÉ. Đọc tiếng việt, tiếng anh, xem phim đi xem lại vẫn thấy mình còn thiếu nét vẽ nào đó trong cuộc sống cần phải học, cần phải trau dồi, cần phải cảm nhận lại....

Có lẽ ấn tượng với tôi nhất vẫn là giây phút Hoàng Tử trò chuyện cùng bông hoa hồng. Sau nhiều năm rong ruổi trên các tiểu hành tinh khác, Hoàng Tử Bé nhận ra rằng mình đã bỏ mặc đóa hoa quá vội vàng, rằng đóa hoa của chàng thực sự là duy nhất, và chàng cần phải trở lại để bảo vệ nàng khỏi con cừu không rọ mõm, lúc nào cũng chực ăn mất bông hoa. Và kết thúc truyện Hoàng Tử đã phải thôt lên rằng: "người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim" và "Điều cốt yếu thì đôi mắt không nhìn thấy."

Có lẽ bài học này các bạn gặp quá nhiều trong cuộc sống, trong tình yêu.
Lúc mới quen nhau, ta thường coi người yêu mình là nhất: xinh nhất, đẹp nhất, đáng yêu nhất, ngoan nhất, hiền nhất....đủ kiểu... Rồi thời gian qua đi, bạn lại nhận ra rằng người ấy cũng chỉ như bao người khác, với những buồn vui, hờn ghét rất đỗi đời thường, và cả những thói hư tật xấu, những điều mà ta " không ngờ". Nhưng không, một bức tranh đẹp không thể thiếu đi những màu buồn, chính tình cảm của ta dành cho người ấy, chính những giờ phút ta dành để nghĩ về người ấy, chính những lúc ta vui khi người ấy cười, ta buồn vì người ấy đau và cả những lúc ngồi im lặng cùng nhau, chia sẻ cùng nhau, và động viên nhau mới làm cho người ấy trở nên thật đặc biệt. Cho dẫu trong đời có bao nhiêu người như thế, bao nhiêu đóa hồng đẹp hơn thế, thì chỉ có duy nhất một người, một bông hoa này là quý giá nhất, bởi người ấy đã "cảm hóa" (theo ngôn ngữ của con cáo) ta rồi, bởi ta chỉ đem lòng yêu bông hoa đó mà thôi.

Và rồi, có thể như cái mà người ta gọi là số phận, một sớm mai tỉnh giấc, bạn chợt thấy rằng người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa, họ thay đổi, hay họ có người khác rồi. Bạn sẽ buồn vì sự thay đổi quá đột ngột, bạn sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa, hay tiếc nuối tình yêu đã có? Với những gì bạn yêu, khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người ấy đã cảm hóa bạn, người ấy đã dành cho bạn những giây phút tuyệt vời, những khoảnh khắc "đầu tiên" lãng mãn... Dẫu kết thúc không như mong muốn nhưng những gì dành cho nhau đã là rất thật, bạn phải cảm nhận được, bạn cần cảm nhận được để một mai nghĩ về nó bạn lại mỉm cười hạnh phúc. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi, một giấc mộng đành để vào trong quên lãng …

À chẳng phải là Có người hay nói, "ai khi yêu thật sự đều có mắt như mù" Tôi tin vào điều đó, bởi tôi tin vào HOÀNG TỬ BÉ. Người ta cân phải "mù lòa" để đôi mắt không làm lạc đi nhịp đập của trái tim. Chỉ có trái tim mới nhìn thấu được trái tim. Như là đoạn kết trong Hoàng tử bé vậy. Khi nhìn bằng mắt, cậu thấy hàng ngàn bông hoa trên Trái Đất giống hệt bông hồng duy nhất trên hành tinh của riêng cậu. Nhưng khi nhìn bằng tim, cậu phát hiện ra hàng ngàn bông hồng khác thật tầm thường, chúng chẳng làm cậu nhung nhớ, chẳng khiến cậu lo âu, chúng không "cảm hóa" ai cả, chúng nhạt nhẽo vô vị đến đáng thương. Riêng bông hồng kiêu kì của cậu, từng lời của nó khiến cậu trăn trở, từng sự đổi thay của nó khiến cậu nghĩ suy, và nó làm cậu biết khóc, biết cười, biết đau buồn vì nó.

Trong cuộc sống cũng vậy chứ, ai cũng đã từng đánh giá con người ta qua lần đầu gặp mặt, qua lối ăn mặc, qua điệu bộ, chứ chẳng ai bao giờ chịu để đôi mắt "mù lòa" và nhìn kĩ càng vào điều trong sâu thẳm bên trong trái tim họ, bởi họ có chịu ngồi nghe họ chia sẻ đâu, có chịu im lặng mỗi khi họ buồn đâu, có chịu động viên mỗi khi họ tuyệt vọng đâu.... Tôi biết nó tốn thời gian hơn cách nhìn thông thường và cũng khó khăn hơn. Nhưng đó là một thế giới khác, một thế giới chỉ toàn những điiều đơn giản hơn, đẹp hơn, một thế giới trẻ thơ mà rất nhiều người lớn không bao giờ hiểu....

Tôi biết cách suy nghĩ của tôi hiện nay nhiều người cho là "hâm hâm dở dở", "suy nghĩ quá nhiều", rồi hành động thì khờ khờ, dại dại, nhưng tôi mặc kệ điều đó, I DON'T CARE ANYMORE và thậm chí dù rằng tôi biết tôi chưa trưởng thành ngay được bởi như vậy có nghĩa là tôi còn nhiều điều phải học hỏi thêm, vấp ngã thêm, và suy nghĩ thật sâu hơn nữa... Và tôi thấy thế giới của riêng tôi trong đó....smile emoticon

LỜI KẾT: Nếu ai thực sự nghiêm túc đọc cuốn sách này, xem bộ phim này thì tôi tin rồi bố mẹ cũng sẽ hiểu ra là cho con tình thương, lòng thấu hiểu hơn rất nhiều là cho sự sắp đặt, cô giáo dạy "con" niềm say mê chứ không phải là những biểu mẫu khô khan, bạn bè chờ nhau sự chân thành chứ không phải là sự hời hợt, những "người là của nhau" chia sẻ nhau tình yêu say đắm, cay đắng ngọt bùi chứ không phải là những điều hoa mỹ, huy hoàng của thuở mới yêu....

Cám ơn các bạn đã đọc hết bài viết này, nó quá dài để bạn lướt qua nó nhưng tôi yêu các bạn nhiều!